Đêm hôm qua, Tottenham Hotspur bị Newcastle United loại khỏi League Cup với tỷ số 2-0 tại St. James’ Park. Một thất bại đau buồn. Nhưng điều gây chú ý không phải kết quả, mà là những cầu thủ trẻ ngồi ngoài sân—James Roswell, Luca Gunter, Dane Scarlett—chẳng ai được cơ hội chứng tỏ mình. Trong khi đó, Arsenal, đối thủ địa phương, vừa mang bốn cầu thủ học viện lên sân, với Max Dowman chỉ 15 tuổi đã tung hoành ở cánh sân.
Đó là hình ảnh của hai con đường khác biệt.
Giá Trị Vàng của Lứa Trẻ Academy
Phát triển tài năng từ lò đào tạo nội bộ không phải chỉ về tình cảm—nó là toán học tài chính. Một cầu thủ trưởng thành từ học viện là một cầu thủ không cần phải chi hàng triệu bảng để mua.
Hãy nhìn vào Harry Kane—vua phá lưới Tottenham với 280 bàn thắng. Khi ở độ tuổi đỉnh cao, giá trị của anh ấy lên tới 132 triệu bảng theo Transfermarkt. Một con số khủng khiếp, nhưng đó là những gì Spurs đã “tìm được” từ nhà trồng cây của chính mình.
Tuy nhiên, nhìn vào danh sách các cầu thủ quá khứ từ academy Tottenham, số người đạt được thành công ở đỉnh cao không nhiều:
- Harry Kane: 66 triệu bảng
- Noni Madueke: 44 triệu bảng
- Troy Parrott: 14 triệu bảng
- Mikey Moore: 14 triệu bảng
- Kyle Walker-Peters: 13 triệu bảng
Madueke đặc biệt thú vị. Anh chàng không bao giờ chơi cho Tottenham ở cấp độ chuyên nghiệp trước khi chuyển đến Chelsea, rồi Arsenal. Một bước nhảy vào bóng tối. Điều này cho thấy—không phải tất cả những “viên ngọc” từ academy đều được Spurs định hình, thứ mà họ có lẽ nên tiếc nuối.
Harry Kane trong áo Tottenham ghi bàn cho sự nghiệp huyền thoại tại Ngoại hạng Anh
Luca Williams-Barnett: Cơ Hội Thứ Hai Của Tottenham
Thomas Frank hiện có một cơ hội. Không phải với người ngoài, mà với người trong nhà. Người đó là Luca Williams-Barnett.
Cậu bé vừa tròn 17 tuổi vào đầu tháng Mười, không trẻ bằng Max Dowman, nhưng vẫn là một tài năng rất hứa hẹn. Scout U23 Antonio Mango đã gọi anh ấy là “đặc biệt”—một từ hiếm khi được dùng một cách nhẹ nhàng trong thế giới bóng đá.
Williams-Barnett chỉ được 8 phút trên sân chống Doncaster ở League Cup hôm nọ, lúc Tottenham đã dẫn 2-0. Một bước chân rất nhẹ vào thế giới chuyên nghiệp. Nhưng để biết một cầu thủ trẻ có khả năng hay không, bạn phải đẩy anh ta vào những tình huống khó khăn—chính như Mikel Arteta đã làm với Dowman, khi cho cậu bé 15 tuổi thi đấu trực tiếp trước Brighton.
Thống kê của Williams-Barnett ở đội U21 mùa này nói lên điều gì đó: 8 bàn thắng và 7 kiến tạo trong 11 trận đấu. Ở cấp độ academy, cậu bé có 20 bàn thắng và 12 kiến tạo trong 23 trận. Nhà phân tích Ben Mattinson nói anh ấy “ghi những bàn đẹp”—một bình luận không thể bỏ qua.
Richarlison và các cầu thủ Tottenham trong trận đấu gần đây
Williams-Barnett là tiền vệ tấn công có thể chơi ở vị trí trung tâm hoặc cánh sân. Anh ấy có tài năng để ghi bàn và kiến tạo. Điểm so sánh hoàn hảo? Micky van de Ven và Richarlison—hai cầu thủ hàng đầu Tottenham ở Premier League mùa này, với 3 bàn thắng mỗi người. Cả hai cộng lại cũng chỉ có 6 bàn. Một 17 tuổi ở đội trẻ đã ghi 20 bàn.
Sự Khác Biệt Là Ở Sự Dám Làm
Arsenal dám. Arteta đã cho Dowman cơ hội chứng tỏ bản thân trước một đối thủ mạnh. Đó không phải là sự bao che, mà là sự tin tưởng cộng với những yêu cầu khắt khe.
Tottenham lại lựa chọn đường khác—an toàn, cộng với chờ đợi. Nhưng chờ đợi thường kéo dài. Một năm, hai năm, ba năm. Và rồi một cầu thủ trẻ có thể lãng quên cảm giác của những giây phút được tin tưởng.
Thomas Frank cần làm của Arteta—không chỉ để giành được trận đấu hay giải đấu, mà để xây dựng tương lai. Luca Williams-Barnett đang chờ. Câu hỏi là: Tottenham có sẵn sàng nghe hay không?
Bạn nghĩ sao? Liệu Frank có nên cho cấu thủ trẻ này cơ hội ở những trận đấu quan trọng hay nên để anh chàng tiếp tục chờ đợi trong bóng tối?